春日闲居

宋代 王松
肥遁兼全宠辱身,香炉茶椀足怡神。不才愿作池中物,得意羞看世上人! 杜老奇愁吟苦竹,放翁异梦靖边尘。举头怕见青青柳,抱膝长吟又一春!
féi dùn jiān quán chǒng shēn   xiāng chá wǎn shén cái yuàn zuò chí zhōng   xiū kàn shì shàng rén  
lǎo chóu yín zhú   fàng wēng mèng jìng biān chén tóu jiàn qīng qīng liǔ   bào cháng yín yòu chūn