春日闲居

宋代 王松
过却春光懒出门,岂因富贵放金樽!事贪了彻从头问,书怕遗忘信手翻。 冷煖人情当自立,崎岖世道不堪言!平生家国惭无补,心迹知谁肯见原!
guò què chūn guāng lǎn chū mén   yīn guì fàng jīn zūn   shì tān le chè cóng tóu wèn   shū wàng xìn shǒu fān
lěng nuǎn rén qíng dāng   shì dào kān yán   píng shēng jiā guó cán   xīn zhī shuí kěn jiàn yuán