春日无为道中

宋代 王之道
旱甚山光暗,风颠日色微。 桑芽蝱翅小,荻笋彘肩肥。 野寺看题壁,村垆问典衣。 春容良不恶,杨柳正依依。
hàn shén shān guāng àn   fēng diān wēi
sāng méng chì xiǎo   sǔn zhì jiān féi
kàn   cūn wèn diǎn
chūn róng liáng è   yáng liǔ zhèng