春日吴阊杂诗
春欲寒时雨正浓,小楼残烛话重重。关山兄弟飘零后,同听吴江晓寺钟。
chūn
春
yù
欲
hán
寒
shí
时
yǔ
雨
zhèng
正
nóng
浓
,
xiǎo
小
lóu
楼
cán
残
zhú
烛
huà
话
chóng
重
chóng
重
guān
。
shān
关
xiōng
山
dì
兄
piāo
弟
líng
飘
hòu
零
tóng
后
,
tīng
同
wú
听
jiāng
吴
xiǎo
江
sì
晓
zhōng
寺
钟
。