春日望海

唐代 李世民
披襟眺沧海,凭轼玩春芳。积流横地纪,疏派引天潢。 仙气凝三岭,和风扇八荒。拂潮云布色,穿浪日舒光。 照岸花分彩,迷云雁断行。怀卑运深广,持满守灵长。 有形非易测,无源讵可量。洪涛经变野,翠岛屡成桑。 之罘思汉帝,碣石想秦皇。霓裳非本意,端拱且图王。
jīn tiào cāng hǎi   píng shì wán chūn fāng liú héng   shū pài yǐn tiān huáng
xiān níng sān lǐng   fēng shàn huāng cháo yún   chuān 穿 làng shū guāng
zhào àn huā fēn cǎi   yún yàn duàn háng huái 怀 bēi yùn shēn guǎng 广   chí mǎn shǒu líng cháng
yǒu xíng fēi   yuán liàng hóng tāo jīng biàn   cuì dǎo chéng sāng
zhī hàn   jié shí xiǎng qín huáng cháng fēi běn   duān gǒng qiě wáng