春日同于鳞茂秦集韦寺水亭分韵得重字

明代 王世贞
偶成春服始,挟侣问幽踪。芳草近寒食,空林闻午钟。 惊波双鸟出,迷路一僧逢。欲竟名园者,停杯感慨重。
ǒu chéng chūn shǐ   xié wèn yōu zōng fāng cǎo jìn hán shí kōng   lín wén zhōng    
jīng shuāng niǎo chū   sēng féng jìng míng yuán zhě tíng   bēi gǎn kǎi zhòng