春日题乾元寺上方最高峰亭
危亭绝顶四无邻,见尽三千世界春。但觉虚空无障碍,
不知高下几由旬。回看官路三条线,却望都城一片尘。
宾客暂游无半日,王侯不到便终身。始知天造空闲境,
不为忙人富贵人。
wēi
危
tíng
亭
jué
绝
dǐng
顶
sì
四
wú
无
lín
邻
,
jiàn
见
jǐn
尽
sān
三
qiān
千
shì
世
jiè
界
chūn
春
。
。
dàn
但
jué
觉
xū
虚
kōng
空
wú
无
zhàng
障
ài
碍
,
bù
不
zhī
知
gāo
高
xià
下
jǐ
几
yóu
由
xún
旬
。
。
huí
回
kàn
看
guān
官
lù
路
sān
三
tiáo
条
xiàn
线
,
què
却
wàng
望
dū
都
chéng
城
yī
一
piàn
片
chén
尘
。
。
bīn
宾
kè
客
zàn
暂
yóu
游
wú
无
bàn
半
rì
日
,
wáng
王
hòu
侯
bù
不
dào
到
biàn
便
zhōng
终
shēn
身
。
。
shǐ
始
zhī
知
tiān
天
zào
造
kòng
空
xián
闲
jìng
境
,
bù
不
wéi
为
máng
忙
rén
人
fù
富
guì
贵
rén
人
。
。