春日遂初居贞见访
东风吹雪正纷纷,江上离居欲断魂。白发故人缘草径,锦袍公子款蓬门。
凄凉久负东山屐,牢落须倾北海樽。相对不堪悲往事,渡头灯火送黄昏。
dōng
东
fēng
风
chuī
吹
xuě
雪
zhèng
正
fēn
纷
fēn
纷
,
jiāng
江
shàng
上
lí
离
jū
居
yù
欲
duàn
断
hún
魂
bái
。
fà
白
gù
发
rén
故
yuán
人
cǎo
缘
jìng
草
jǐn
径
,
páo
锦
gōng
袍
zǐ
公
kuǎn
子
péng
款
mén
蓬
门
。
qī
凄
liáng
凉
jiǔ
久
fù
负
dōng
东
shān
山
jī
屐
,
láo
牢
luò
落
xū
须
qīng
倾
běi
北
hǎi
海
zūn
樽
xiāng
。
duì
相
bù
对
kān
不
bēi
堪
wǎng
悲
shì
往
dù
事
,
tóu
渡
dēng
头
huǒ
灯
sòng
火
huáng
送
hūn
黄
昏
。