春日松阴小憩

宋代 吴龙翰
瘦筇扶我过林端,无赖东风掠鬓寒。 贪数青山不知去,松花吹满石棋盘。
shòu qióng guò lín duān   lài dōng fēng lüè bìn hán  
tān shù qīng shān zhī   sōng huā chuī mǎn shí pán