春日送丽处士归龙山

唐代 无可
爱弟直霜台,家山羡独回。出门时返顾,何日更西来。 柳亦临关发,花应到越开。渔舟谁伴上,依旧恣沿洄。
ài zhí shuāng tái   jiā shān xiàn huí chū mén shí fǎn   gèng 西 lái
liǔ lín guān   huā yīng dào yuè kāi zhōu shuí bàn shàng   jiù yán 沿 huí