春日书僧舍壁 其一

宋代 吴惟信
一宿山中万虑忘,石泉声细鸟声长。落花满地游人去,寂寞棋窗又夕阳。
xiǔ 宿 shān zhōng wàn wàng   shí quán shēng niǎo shēng zhǎng luò huā mǎn yóu rén   chuāng yòu yáng