春日书怀四首

宋代 姜夔
垂杨大别寺,春草郎官湖。 家巷有石友,合并不待呼。 瘦藤倚花树,花片藉玉壶。 老劂谈绝妙,辛杨句敷腴。 平生子姚子,貌古心甚儒。 时邀野僧语,间与琴工俱。 酒阑兴未了,左转城南隅。 大江围楚碧,烟水入玄虚。 留落不自恨,惟嗟故人疏。 一月三见梦,梦中相与娱。 日日潮风起,怅望武昌鱼。
chuí yáng bié   chūn cǎo láng guān  
jiā xiàng yǒu shí yǒu   bìng dài  
shòu téng huā shù   huā piàn  
lǎo jué tán jué miào   xīn yáng  
píng shēng yáo zi   mào xīn shén  
shí yāo sēng   jiān qín gōng  
jiǔ lán xīng wèi liǎo   zuǒ zhuǎn chéng nán  
jiāng wéi chǔ   yān shuǐ xuán  
liú luò hèn   wéi jiē rén shū  
yuè sān jiàn mèng   mèng zhōng xiāng  
cháo fēng   chàng wàng chāng