春日书怀
伯牙琴绝岂求知,往往情牵自有诗。垄月正当寒食夜,
春阴初过海棠时。耽书未必酬良相,断酒唯堪作老师。
多病不任衣更薄,东风台上莫相吹。
bó
伯
yá
牙
qín
琴
jué
绝
qǐ
岂
qiú
求
zhī
知
,
wǎng
往
wǎng
往
qíng
情
qiān
牵
zì
自
yǒu
有
shī
诗
。
。
lǒng
垄
yuè
月
zhèng
正
dāng
当
hán
寒
shí
食
yè
夜
,
chūn
春
yīn
阴
chū
初
guò
过
hǎi
海
táng
棠
shí
时
。
。
dān
耽
shū
书
wèi
未
bì
必
chóu
酬
liáng
良
xiāng
相
,
duàn
断
jiǔ
酒
wéi
唯
kān
堪
zuò
作
lǎo
老
shī
师
。
。
duō
多
bìng
病
bù
不
rèn
任
yī
衣
gèng
更
báo
薄
,
dōng
东
fēng
风
tái
台
shàng
上
mò
莫
xiāng
相
chuī
吹
。
。