春日书怀

唐代 赵嘏
暖莺春日舌难穷,枕上愁生晓听中。 应袅绿窗残梦断,杏园零落满枝风。
nuǎn yīng chūn shé nán qióng   zhěn shàng chóu shēng xiǎo tīng zhōng
yīng niǎo 绿 chuāng cán mèng duàn   xìng yuán líng luò mǎn zhī fēng