春日示众

宋代 释慧空
青帝一微笑,恩光遍刹尘。 如何百草上,刚有未明人。 人人当节令,合故竟开新。 东山拄杖子,也自黑粼皴。
qīng wēi xiào   ēn guāng biàn shā chén  
bǎi cǎo shàng   gāng yǒu wèi míng rén  
rén rén dāng jié lìng   jìng kāi xīn  
dōng shān zhǔ zhàng   hēi lín cūn