春日使府寓怀二首

唐代 薛能
一想流年百事惊,已抛渔父戴尘缨。青春背我堂堂去, 白发欺人故故生。道困古来应有分,诗传身后亦何荣。 谁怜合负清朝力,独把风骚破郑声。 平生无解亦无操,永日书生坐独劳。唯觉宦情如水薄, 不知人事有山高。孤心好直迍犹强,病发慵梳痒更搔。 何事故溪归未得,几抛清浅泛红桃。
xiǎng liú nián bǎi shì jīng   pāo dài chén yīng qīng chūn bèi táng táng  
bái rén shēng dào kùn lái yīng yǒu fèn   shī chuán shēn hòu róng
shuí lián qīng cháo   fēng sāo zhèng shēng
píng shēng jiě cāo   yǒng shū shēng zuò láo wéi jué huàn qíng shuǐ báo  
zhī rén shì yǒu shān gāo xīn hǎo zhí zhūn yóu qiáng   bìng yōng shū yǎng gèng sāo
shì guī wèi   pāo qīng qiǎn fàn hóng táo