春日诗

南北朝 纪少瑜
愁人试出牖,春色定无穷。参差依网日,澹荡入帘风。 落花还绕树,轻飞去隐空。徒令玉箸迹,双乘明镜中。
chóu rén shì chū yǒu   chūn dìng qióng cēn wǎng dàn   dàng lián fēng    
luò huā hái rào shù   qīng fēi yǐn kōng lìng zhù shuāng   chéng míng jìng zhōng