春日山行三首 其三

明代 王鏊
竹杖芒鞋触处轻,煖风迟日近清明。天公似识游人意,特借春来几日晴。
zhú zhàng máng xié chù chù qīng   nuǎn fēng chí jìn qīng míng tiān gōng shì shí yóu rén   jiè chūn lái qíng