春日旅怀呈知己

唐代 惟审
生涯万事有苍苍,应任流萍便越乡。春水独行人渐远, 故园归梦夜空长。一声隔浦猿啼处,数滴惊心泪满裳。 不为知音皆鲍叔,信谁江上去茫茫。
shēng wàn shì yǒu cāng cāng   yīng rèn liú píng biàn 便 yuè xiāng chūn shuǐ xíng rén jiàn yuǎn  
yuán guī mèng kōng zhǎng shēng yuán chù   shù jīng xīn lèi mǎn shang
wéi zhī yīn jiē bào shū   xìn shuí jiāng shǎng máng máng