春日楼望

清代 黄景仁
一碧招魂水涨津,远山浓抹雾如尘。忽风忽雨春愁客,乍煖乍寒天病人。 芳草远黏孤骑没,绿杨低罩几家贫。天涯飞絮归何处,不到登楼也怆神。
zhāo hún shuǐ zhǎng jīn   yuǎn shān nóng chén fēng chūn chóu   zhà nuǎn zhà hán tiān bìng rén
fāng cǎo yuǎn nián méi   绿 yáng zhào jiā pín tiān fēi guī chǔ   dào dēng lóu chuàng shén