春日客感
只有乡心落雁前,更无佳兴慰华年。人间别是消魂事,客里春非望远天。
久病花辰常听雨,独行草路自生烟。耳边隐隐清江涨,多少归人下水船。
zhǐ
只
yǒu
有
xiāng
乡
xīn
心
luò
落
yàn
雁
qián
前
,
gèng
更
wú
无
jiā
佳
xīng
兴
wèi
慰
huá
华
nián
年
。
。
rén
人
jiān
间
bié
别
shì
是
xiāo
消
hún
魂
shì
事
,
kè
客
lǐ
里
chūn
春
fēi
非
wàng
望
yuǎn
远
tiān
天
。
。
jiǔ
久
bìng
病
huā
花
chén
辰
cháng
常
tīng
听
yǔ
雨
,
dú
独
xíng
行
cǎo
草
lù
路
zì
自
shēng
生
yān
烟
。
。
ěr
耳
biān
边
yǐn
隐
yǐn
隐
qīng
清
jiāng
江
zhǎng
涨
,
duō
多
shǎo
少
guī
归
rén
人
xià
下
shuǐ
水
chuán
船
。
。