春日即席有题

宋代 王安礼
早是天涯多病客,可堪春末少年时。风流任使花王笑,欢乐除非酒伯知。 荆岫定为郊社器,渭川终作帝王师。琅玕未实烟空老,不恨年来紫凤饥。
zǎo shì tiān duō bìng   kān chūn shào nián shí fēng liú rèn shǐ huā 使 wáng xiào huān   chú fēi jiǔ zhī    
jīng xiù dìng wèi jiāo shè   wèi chuān zhōng zuò wáng shī láng gān wèi shí yān kōng lǎo   hèn nián lái fèng