春日即事五首

宋代 舒邦佐
正昼春风自展扉,双双燕子望巢飞。 杨花却是元无定,吹落南邻不肯归。
zhèng zhòu chūn fēng zhǎn fēi   shuāng shuāng yàn zi wàng cháo fēi  
yáng huā què shì yuán dìng   chuī luò nán lín kěn guī