春日即事

宋代 洪咨夔
黄奶扶春梦觉来,禅心已堕老黄梅。 沾沾桃叶相先发,寂寂梨花未肯开。 抱案并无钳纸请,索书时有打门催。 人生消得韶华几,两鬓霜根不待栽。
huáng nǎi chūn mèng jué lái   chán xīn duò lǎo huáng méi  
zhān zhān táo xiāng xiān   huā wèi kěn kāi  
bào àn bìng qián zhǐ qǐng   suǒ shū shí yǒu mén cuī  
rén shēng xiāo de sháo huá   liǎng bìn shuāng gēn dài zāi