春日即事

宋代 刘过
久客无人问所须,小窗翻得逐痴愚。 黄昏以后酒三盏。白日之间饭两盂。 谷雨笋茶俱俊美,条风杞菊竞甘腴。 先贤且谓可行乐,况是平生山泽癯。
jiǔ rén wèn suǒ   xiǎo chuāng fān zhú chī
huáng hūn hòu jiǔ sān zhǎn bái zhī jiān fàn liǎng
sǔn chá jùn měi   tiáo fēng jìng gān
xiān xián qiě wèi xíng   kuàng shì píng shēng shān