春日即事
朦胧春色石楼前,落尽桃花听杜鹃。水涨锦溪知夜雨,月沉丹嶂起朝烟。
山中各自成昏昼,世上曾无异食眠。芳草王孙归未得,几人于此独潸然。
méng
朦
lóng
胧
chūn
春
sè
色
shí
石
lóu
楼
qián
前
,
luò
落
jǐn
尽
táo
桃
huā
花
tīng
听
dù
杜
juān
鹃
。
。
shuǐ
水
zhǎng
涨
jǐn
锦
xī
溪
zhī
知
yè
夜
yǔ
雨
,
yuè
月
chén
沉
dān
丹
zhàng
嶂
qǐ
起
cháo
朝
yān
烟
。
。
shān
山
zhōng
中
gè
各
zì
自
chéng
成
hūn
昏
zhòu
昼
,
shì
世
shàng
上
céng
曾
wú
无
yì
异
shí
食
mián
眠
。
。
fāng
芳
cǎo
草
wáng
王
sūn
孙
guī
归
wèi
未
dé
得
,
jǐ
几
rén
人
yú
于
cǐ
此
dú
独
shān
潸
rán
然
。
。