春日即事

唐代 耿湋
芳菲那变易,年鬓自蹉跎。室与千峰对,门唯二仲过。 宦情知己少,生事托人多。草色微风长,莺声细雨和。 几时犹滞拙,终日望恩波。纵欲论相报,无如漂母何。
fāng fēi biàn   nián bìn cuō tuó shì qiān fēng duì   mén wéi èr zhòng guò
huàn qíng zhī shǎo   shēng shì tuō rén duō cǎo wēi fēng zhǎng   yīng shēng
shí yóu zhì zhuō   zhōng wàng ēn zòng lùn xiāng bào   piāo