春日焦山观瘞鹤铭

宋代 吴琚
昔爱山樵书,今踏山樵路。 江边春事动,梅柳皆可赋。 荦确石径微,白浪洒衣履。 临渊鱼龙惊,扪崖猿鸟惧。 古刻难细读,断缺苍藓护。 岁月岂易考,书法但增慕。 摩挲复三叹,欲去还小住。 习气未扫除,齿发恨迟暮。 华亭鹤自归,长江只东注。 寂寥千古意,落日起烟雾。
ài shān qiáo shū   jīn shān qiáo
jiāng biān chūn shì dòng   méi liǔ jiē
luò què shí jìng wēi   bái làng
lín yuān lóng jīng   mén yuán niǎo
nán   duàn quē cāng xiǎn
suì yuè kǎo   shū dàn zēng
sān tàn   hái xiǎo zhù
wèi sǎo chú   chǐ 齿 hèn chí
huà tíng guī   cháng jiāng zhǐ dōng zhù
liáo qiān   luò yān