春日江村五首

唐代 杜甫
农务村村急,春流岸岸深。乾坤万里眼,时序百年心。 茅屋还堪赋,桃源自可寻。艰难贱生理,飘泊到如今。 迢递来三蜀,蹉跎有六年。客身逢故旧,发兴自林泉。 过懒从衣结,频游任履穿。藩篱无限景,恣意买江天。 种竹交加翠,栽桃烂熳红。经心石镜月,到面雪山风。 赤管随王命,银章付老翁。岂知牙齿落,名玷荐贤中。 扶病垂朱绂,归休步紫苔。郊扉存晚计,幕府愧群材。 燕外晴丝卷,鸥边水叶开。邻家送鱼鳖,问我数能来。 群盗哀王粲,中年召贾生。登楼初有作,前席竟为荣。 宅入先贤传,才高处士名。异时怀二子,春日复含情。
nóng cūn cūn   chūn liú àn àn shēn qián kūn wàn yǎn   shí bǎi nián xīn
máo hái kān   táo yuán xún jiān nán jiàn shēng   piāo dào jīn
tiáo lái sān shǔ   cuō tuó yǒu liù nián shēn féng jiù   xīng lín quán
guò lǎn cóng jié   pín yóu rèn chuān 穿 fān xiàn jǐng   mǎi jiāng tiān
zhǒng zhú jiāo jiā cuì   zāi táo làn màn hóng jīng xīn shí jìng yuè   dào miàn xuě shān fēng
chì guǎn suí wáng mìng   yín zhāng lǎo wēng zhī chǐ 齿 luò   míng diàn jiàn xián zhōng
bìng chuí zhū   guī xiū tái jiāo fēi cún wǎn   kuì qún cái
yàn wài qíng juǎn   ōu biān shuǐ kāi lín jiā sòng biē   wèn shù néng lái
qún dào āi wáng càn   zhōng nián zhào jiǎ shēng dēng lóu chū yǒu zuò   qián jìng wèi róng
zhái xiān xián zhuàn   cái gāo chǔ shì míng shí huái 怀 èr zi   chūn hán qíng