春日怀赵超然

宋代 耶律铸
万里故乡梦,五更残月钟。去鸿书断绝,归燕语朦胧。 流水艳春态,好山呈晓容。是谁将怨笛,吹断绿杨踪。
wàn xiāng mèng   gēng cán yuè zhōng hóng 鸿 shū duàn jué   guī yàn méng lóng
liú shuǐ yàn chūn tài   hǎo shān chéng xiǎo róng shì shuí jiāng yuàn   chuī duàn 绿 yáng zōng