春日怀家

宋代 戴复古
细数平生事,何堪挂齿牙。 客游儿废学,身拙妇持家。 开甕尝春酒,租山摘早茶。 关心此时节,归兴满天涯。
shǔ píng shēng shì   kān guà chǐ 齿
yóu ér fèi xué   shēn zhuō chí jiā
kāi wèng cháng chūn jiǔ   shān zhāi zǎo chá
guān xīn shí jié   guī xīng mǎn tiān