春日独酌十首 其四

宋代 郭祥正
芳华无十日,自劝频举杯。素发易凋落,青春难再来。 林间黄鸟啭,日下浮云开。吴歌梁尘飞,越舞白雪回。 英雄既长往,珠金安在哉。仅存一丘土,石麟卧蒿莱。 谁曾将浊酒,为君倾夜台。
fāng huá shí   quàn pín bēi diāo luò qīng   chūn nán zài lái    
lín jiān huáng niǎo zhuàn   xià yún kāi liáng chén fēi yuè   bái xuě huí    
yīng xióng cháng wǎng   zhū jīn ān zài zāi jǐn cún qiū shí   lín hāo lái    
shuí céng jiāng zhuó jiǔ   wèi jūn qīng tái