春日独酌二首 其一

唐代 李白
东风扇淑气,水木荣春晖。白日照绿草,落花散且飞。 孤云还空山,众鸟各已归。彼物皆有托,吾生独无依。 对此石上月,长醉歌芳菲。
dōng fēng shàn shū   shuǐ róng chūn huī bái zhào cǎo 绿 luò   huā sàn qiě fēi    
yún hái kōng shān   zhòng niǎo guī jiē yǒu tuō   shēng    
duì shí shàng yuè   cháng zuì fāng fēi