春日对花有感

宋代 陆游
夭夭枝头花,郁郁地上草;方春万物遂,我乃独衰槁。 少时喜方药,晚亦学黄老,又非爱名宦,壮岁迹已扫,如何过八十,尚复未闻道?伛行阡陌间,齿摇而发缟。 名山可巢居,决去恨不早。 宴坐精思床,犹能养梨枣。
yāo yāo zhī tóu huā   shàng cǎo   fāng chūn wàn suì   nǎi shuāi gǎo  
shǎo shí fāng yào   wǎn xué huáng lǎo   yòu fēi ài míng huàn   zhuàng suì sǎo   guò shí   shàng wèi wén dào   xíng qiān jiān   chǐ 齿 yáo ér gǎo  
míng shān cháo   jué hèn zǎo  
yàn zuò jīng chuáng   yóu néng yǎng zǎo