春日登上元石头故城

唐代 罗隐
万里伤心极目春,东南王气只逡巡。野花相笑落满地, 山鸟自惊啼傍人。谩道城池须险阻,可知豪杰亦埃尘。 太平寺主惟轻薄,却把三公与贼臣。
wàn shāng xīn chūn   dōng nán wáng zhǐ qūn xún huā xiāng xiào luò mǎn  
shān niǎo jīng bàng rén màn dào chéng chí xiǎn   zhī háo jié āi chén
tài píng zhǔ wéi qīng   què sān gōng zéi chén