春日村居

宋代 章甫
冬暖惟忧麦,春寒却勒花。 地偏宜鸟雀,江远少鱼虾。 惊犬时时吠,归鸿字字斜。 故园芳草色,游子亦思家。
dōng nuǎn wéi yōu mài   chūn hán què huā  
piān niǎo què   jiāng yuǎn shǎo xiā  
jīng quǎn shí shí fèi   guī hóng 鸿 xié  
yuán fāng cǎo   yóu jiā