春日病起送陈皋甫张小山之皖
丝雨霏霏日望庚,小窗吟苦句难成。人于久病偏愁冷,天为衰龄特放晴。
百岁光阴如过客,一年时节又清明。故人喜说皆强健,肯为贫官到皖城。
sī
丝
yǔ
雨
fēi
霏
fēi
霏
rì
日
wàng
望
gēng
庚
,
xiǎo
小
chuāng
窗
yín
吟
kǔ
苦
jù
句
nán
难
chéng
成
rén
。
yú
人
jiǔ
于
bìng
久
piān
病
chóu
偏
lěng
愁
tiān
冷
,
wèi
天
shuāi
为
líng
衰
tè
龄
fàng
特
qíng
放
晴
。
bǎi
百
suì
岁
guāng
光
yīn
阴
rú
如
guò
过
kè
客
,
yī
一
nián
年
shí
时
jié
节
yòu
又
qīng
清
míng
明
gù
。
rén
故
xǐ
人
shuō
喜
jiē
说
qiáng
皆
jiàn
强
kěn
健
,
wèi
肯
pín
为
guān
贫
dào
官
wǎn
到
chéng
皖
城
。