春日病起十一首 其七

明代 顾璘
迢遰燕京道,音书海畔稀。几年劳按剑,万国忆垂衣。 彩凤梧桐老,骅骝苜蓿肥。中天看太白,亭午尚光辉。
tiáo yān jīng dào   yīn shū hǎi pàn nián láo àn jiàn   wàn guó chuí
cǎi fèng tóng lǎo   huá liú xu féi zhōng tiān kàn tài bái   tíng shàng guāng huī