春日北山二首

宋代 高翥
人缘白石溯清溪,手剥苍苔认旧题。 春色满山归不去,柝桐花裹画眉啼。
rén yuán bái shí qīng   shǒu cāng tái rèn jiù  
chūn mǎn shān guī   tuò tóng huā guǒ huà méi