春日

宋代 徐鹿卿
地冷春无力,野晴天有功。芝兰傲幽谷,蓬藋长东风。 政以身为患,非关诗得穷。且求吾适意,敢拟众人同。
lěng chūn   qíng tiān yǒu gōng zhī lán ào yōu péng   zhǎng dōng fēng    
zhèng shēn wéi huàn   fēi guān shī qióng qiě qiú shì gǎn   zhòng rén tóng