春日

宋代 韩淲
纷如残雪堕梅梢,门外春光入柳条。岁事肯随人意改,时情空使客魂销。 山围古屋地还僻,水拍孤城滩复高。鸥汎鸟鸣声自好,一巾华发任萧萧。
fēn cán xuě duò méi shāo   mén wài chūn guāng liǔ tiáo suì shì kěn suí rén gǎi shí   qíng kōng shǐ 使 hún xiāo    
shān wéi hái   shuǐ pāi chéng tān gāo ōu fàn niǎo míng shēng hào   jīn huá rèn xiāo xiāo