春日

唐代 陆翚
莺归树顶繁声转,雁去天边细影斜。雨拂青青行处草,烟含灼灼望中花。
yīng guī shù dǐng fán shēng zhuǎn   yàn tiān biān yǐng xié qīng qīng xíng chǔ cǎo yān   hán zhuó zhuó wàng zhōng huā