春日

宋代 赵崇嶓
勾芒畅生意,惠风改繁霜。 日月天清明,桃李春辉光。 庶情悉萌达,众羽同飞翔。 乘时各有适,皞皞齐康庄。 山人感物化,欣惬殊未央。 回视元气初,万端一微茫。 我欲观其微,因之问鸿荒。
gōu máng chàng shēng   huì fēng gǎi fán shuāng  
yuè tiān qīng míng   táo chūn huī guāng  
shù qíng méng   zhòng tóng fēi xiáng  
chéng shí yǒu shì   hào hào kāng zhuāng  
shān rén gǎn huà   xīn qiè shū wèi yāng  
huí shì yuán chū   wàn duān wēi máng  
guān wēi   yīn zhī wèn hóng 鸿 huāng