春日

宋代 王安石
冉冉春行暮,菲菲物竞华。 莺犹求旧友,雁不背贫家。 室有贤人酒,门无长者车。 醉眠聊自适,归梦到天涯。
rǎn rǎn chūn xíng   fēi fēi jìng huá  
yīng yóu qiú jiù yǒu   yàn bèi pín jiā  
shì yǒu xián rén jiǔ   mén zhǎng zhě chē  
zuì mián liáo shì   guī mèng dào tiān