春日

宋代 王安石
柴门照水见青苔,春绕花枝漫漫开。 路远游人行不到,日长啼鸟去还来。
chái mén zhào shuǐ jiàn qīng tái   chūn rào huā zhī màn màn kāi  
yuǎn yóu rén xíng dào   zhǎng niǎo hái lái