春日

清代 刘大櫆
辛夷零落海棠残,似梦春光取次看。人世那堪春几度,夕阳萧寺独凭阑。
xīn líng luò hǎi táng cán   shì mèng chūn guāng kàn rén shì kān chūn   yáng xiāo píng lán