春日

明代 李攀龙
为客淹归骑,思家过断鸿。春衣花发后,寒食雨声中。 生事羞人问,时名与众同。自甘郎署隐,不哭宦途穷。
wèi yān guī   jiā guò duàn hóng 鸿 chūn huā hòu   hán shí shēng zhōng
shēng shì xiū rén wèn   shí míng zhòng tóng gān láng shǔ yǐn   huàn qióng