春日

清代 胤禛
独有东风擅剪裁,朱朱白白后先开。鸟因枝密潜身隐,蝶为香多作队来。 紫陌笙歌喧陆海,青郊车马动春雷。更攲晓枕寻残梦,何事林鸠故故催。
yǒu dōng fēng shàn jiǎn cái   zhū zhū bái bái hòu xiān kāi niǎo yīn zhī qián shēn yǐn   dié wèi xiāng duō zuò duì lái
shēng xuān hǎi   qīng jiāo chē dòng chūn léi gèng xiǎo zhěn xún cán mèng   shì lín jiū cuī