春日

唐代 宋雍
轻花细叶满林端,昨夜春风晓色寒。 黄鸟不堪愁里听,绿杨宜向雨中看。
qīng huā mǎn lín duān   zuó chūn fēng xiǎo hán
huáng niǎo kān chóu tīng   绿 yáng xiàng zhōng kàn