春人

宋代 王令
春人轻飘喜聚散,春筵笑长白日短。 柳芽嚼雪喷尽寒,桃花烧风作春暖。 春衣少年当酒歌,起舞四顾以笑和。 红夭绿烂狂未足,春更不去将奈何。
chūn rén qīng piāo sàn   chūn yán xiào cháng bái duǎn  
liǔ jué xuě pēn jǐn hán   táo huā shāo fēng zuò chūn nuǎn  
chūn shào nián dāng jiǔ   xiào  
hóng yāo 绿 làn kuáng wèi   chūn gèng jiāng nài